TẦM NHÌN ĐĨA THỊT “LỢN”

Đi chợ về, vừa đặt giỏ xách xuống, nhìn thấy “lão chồng” tôi không nhịn được mà kêu ca ngay về giá thịt “lợn”. Chưa bao giờ giá lại cao như vậy, giá như vầy thì sao mà mua được, sao mà ăn thịt được đây…?


Anh ơi! “Anh có biết giá thịt lợn hôm nay bao nhiêu không?” Chả buồn đợi câu trả lời của lão, vì lão có đi chợ bao giờ đâu mà biết… tôi nói luôn “một trăm tám mươi nghìn 1 kg”. Đến bữa hai đứa con có vẻ hơi ngạc nhiên, thực đơn ngày này hàng tuần là thịt kho tầu giờ đã được thay thế bằng món cá kho. Tôi cũng phải nói luôn từ giờ tôi sẽ phải điều chỉnh thực đơn, chọn nhiều món cá hơn thay cho các món thịt.
Như bao gia đình thuần Việt, như bao người phụ nữ thuần Việt, tôi luôn là người chăm lo bữa ăn cho gia đình 4 người. Tôi thờng có thói quen đi chợ vào buổi sáng sớm để chọn những thực phẩm ngon nhất, tươi nhất cho cả ngày. Mấy sáng nay đi chợ về, tôi lại mất thêm chút thời gian vì tới đầu ngõ các bà, các cô đã hỏi giá thịt có giảm xíu nào không, rồi lại bán tán về giá thịt, mắc gì mắc quá, ăn gì thay thế bây giờ? Giá như “biến cố giá thịt” xảy ra với tôm, với cá, với thịt gà, thịt vịt hay ngan ngỗng hẳn chẳng phải khiến tôi và các chị phải đau đầu thế này. Bởi ở phượng diện khác, thịt lợn được coi là hàng hóa thiết yếu. Nó là thức ăn cung cấp nguồn đạm động vật quan trọng trong khẩu phần ăn của người Việt.
Người “nhạy cảm” nhất với giá thịt lợn chính là các bà các cô buôn bán và những người đi chợ hàng ngày như tôi. Câu chuyện giá thịt lợn tăng còn tiếp tục là chủ đề bàn tán tại cơ quan trong buổi trà sáng trước khi vào làm việc. Mọi người đa phần kêu ca giá cả đắt đỏ, nhưng dù đắt vẫn mua chỉ vì đơn giản các con rất thích ăn thịt lợn.
Các tiểu thương ở chợ thì luôn miệng thanh minh với tôi rằng mình không có lời lãi bao nhiêu, nguyên nhân là do giá lợn hơi tăng hơn 100% từ có lúc từ hơn 40.000 lên đến hơn 90.000 đồng 1 kg trong vòng hơn 1 năm qua nên giá bán thịt tại các sạp tất yếu phải tăng theo.
Thật ra giá thịt heo đã tăng từ nhiều tháng trước. Ai thường xuyên theo dõi thông tin đều hiểu rõ giá thịt tăng trong thời gian này cũng không có gì là quá bất ngờ. Dịch tả Châu phi năm ngoái đã làm thiệt hại gần như hết cả đàn heo trong nước ta. Điều này dẫn đến nguồn cung thịt giảm nghiêm trọng, không đáp ứng đủ nhu cầu của người tiêu dùng. Đó là một hiện tượng hoàn toàn có thể giải thích bằng quy luật kinh tế cơ bản. Đi cần bàn là mặc dù Chính phủ đã có những động thái can thiệp nhưng vẫn chưa kéo giảm giá thịt trên thị trường.


Quay lại câu chuyện của nhà tôi, gia đình tôi có 4 người nhân với 4 khẩu phần ăn chỉ cần sử dụng 9kg cho mỗi tháng để thấy: với gần 70.000 tấn thịt lợn nhập khẩu tính đến cuối tháng 5 thì mới đáp ứng được khoảng 20% nhu cầu. Vì cả nước ta sẽ cần khoảng 268 tấn thịt heo, cho 26,8 triệu hộ gia đình.Lại còn nữa, tôi sẽ không đời nào vào siêu thị mua thịt đông lạnh, nhìn thôi đã không thích chứ đừng nói là mua. Đó cũng chính là suy nghĩ khá phổ biến của những ngừi nội trợ như tôi, thế nên mới thấy lượng bán thtj lợn đông lạnh tại các siêu thị là không nhiều.
Lão chồng sau một hồi thấy tôi phân tích và cương quyết không mua thịt đông lạnh mới ném cho một câu: “Để anh tăng tiền chợ, đừng tiết kiệm quá”. Lão đâu hiểu đâu chỉ tiền chợ, gì cũng tăng, điện này, nước này….
Lão lại mắng: E dạy học phải cập nhật thông tin nhanh vào chứ, Chính Phủ vừa cho phéo nhập lô lợn sống đầu tiên là 500 con đấy thôi. Nếu chúng ta thực hiện tốt các vấn đề kiểm dịch, phân phối thì em cứ thoải mái mà ăn thịt đi…
Lão bực, đứng lên trước khi ra ngoài ném thêm cho câu: Mà em không biết dân tộc Vùng Tây Bắc có văn hóa ẩm thực làm thịt lợ treo gác bếp, lạp sườn ăn cả năm, anh thấy nhiều chỗ bán….. sao không mua mà ăn, vừa ngon, vừa tiết kiệm, lại vừa giúp bà con có thu nhập.
Cái vợ – là tôi, ngơ ra một lúc mới thốt ra được: đúng là đàn ông nông nổi như giếng khơi, thế mà mình không nghĩ ra. Đợi giá thịt tươi hạ nhiệt thì có thể dùng bằng nhiều sản phẩm từ thịt khác của bà con Tây Bắc như Lạp Sườn, Thịt Ba Chỉ gác bếp.
Tản mạn chút cho vui